Mẹ chồng bảo: Lần đầu cô được ở nhà to vậy nhỉ. Em đáp: Vâng, nó ngang ngửa bếp của con ở quê

Em với Hải yêu nhau hơn 1 năm mới tính đến chuyện kết hôn. Cũng bởi vì lúc trước khi biết em là gái miền núi, nhà ở tít Sơn La thì mẹ anh cấm đoán ghê lắm. Bà đến tận phòng trọ của em chửi bới đủ điều:

Loading...

Ảnh minh họa

“Dù thế nào tao cũng không cho thằng Hải lấy mày”

Nghĩ mà thấy buồn quá. Cũng vì nhà Hải ở thành phố, mẹ là dân kinh doanh, bà đặc biệt ghét và rất khinh người nhà quê. Bà phản đối kịch liệt quá. Mấy lần em cũng định chia tay Hải rồi nhưng anh cứ níu kéo, còn bảo:

“Mẹ từ mặt thì chúng mình ra ở riêng”

Thấy anh thương em thật lòng và bản thân em cũng rất yêu anh nên cứ chia tay rồi quay lại. Cuối cùng có sự hậu thuẫn của bố chồng, mà bọn em cũng cưới được nhau. Mẹ chồng thì tuyên bố thẳng:

“Hai đứa mày giỏi cứ lấy nhau đi, nhưng đừng có gọi tao là mẹ, cưới xong cấm bước chân vào cái nhà này”

Chồng em giận mẹ quá cũng nói luôn:

“Cưới xong bọn con ra ở riêng”

Mẹ chồng với anh căng thẳng vậy nên bọn em dự định sau khi đón dâu từ nhà em xuống, sẽ ra nhà hàng tổ chức tiệc luôn chứ không về lễ gia tiên nữa. Cưới xong bọn em cũng đi thuê nhà ở riêng luôn.

Loading...

Lúc chuẩn bị cưới thì em có bầu 4 tháng rồi, đi siêu âm là con trai. Bọn em cũng không giấu giếm gì chuyện này cả. Không hiểu sao khi biết em có bầu mẹ chồng lại thay đổi thái độ. Hôm đấy em đang ở quê chuẩn bị cho đám cưới trên này thì nghe chồng gọi điện lên bảo:

“Anh thông báo cho em 1 tin vui này. Mẹ đồng ý cho bọn mình đón dâu về đây lễ gia tiên rồi mới ra nhà hàng tổ chức tiệc”

“Có thế thôi à?”

“Mẹ cũng bảo cưới xong mình không cần đi thuê nhà, dọn về đây mà ở luôn”

Em nghe tin đó không biết vui hay buồn, không hiểu vì cớ gì mà mẹ chồng lại thay đổi thái độ như thế? Em cũng muốn làm hòa với bà nhưng nghe có gì đó cứ ngượng ngạo không thật lắm.

Hôm cưới, vì nhà xa nên bố chồng cũng nhờ các chú thím đại diện nhà trai lên vừa làm lễ ăn hỏi, vừa xin dâu luôn.Lúc về đến nhà trai mẹ chồng cũng ra đón, nhưng mặt bà vẫn nặng trịch chứ không hề vui vẻ gì cả. Lúc đón em vào đến cửa bà hằm hằm mặt bảo:

Loading...

“Vì thằng cháu trai trong bụng cô nên tôi mới để cô bước chân vào cái nhà này thôi đấy”

Em thật sự choáng, hóa ra chỉ vì con em mà bà mới đồng ý để bọn em về sống chung. Xong bà còn mỉa mai:

“Chắc lần đầu cô được ở nhà to như vậy nhỉ. Cẩn thận không có làm bẩn nhà tôi ra”
Em đang mệt, nghe mà thấy lố quá. Nhà bà xây 5 tầng, mặt phố, cũng khá rộng và tiện nghi đầy đủ. Nhưng điều đó cũng bình thường chứ có gì to tát đâu. Em cố ý chọc lại bà:
“Vâng, nhà mẹ to hẳn ngang ngửa bằng cái bếp của bố mẹ con ở quê ạ”

Mấy thím bên nhà chồng đi đón dâu chắc nghe không rõ, tưởng em với mẹ chồng đang chuyện trò vui vẻ nên cũng góp thêm vào:

“Ông bà thông gia nhà chị giàu thật đấy, làm cái nhà to như cái biệt thự. Mà cỗ bàn trên đấy ngon nhỉ, toàn đặc sản thôi, thích thật đấy”

Thím ấy còn mở điện thoại ra khoe ảnh:

Loading...

“Đây này chị, em còn chụp lại này, nhà vừa to vừa đẹp”
Mẹ chồng em cứ há hốc mồm ra, câm như hến. Cho đến khi bác ruột thay mặt nhà gái lên trao cho vợ chồng em món quà hồi môn trị giá 500 triệu thì mẹ chồng càng sốc hơn.

Từ lúc biết bố mẹ em ở quê nhưng cũng chẳng thua kém ai, mẹ chồng niềm nở hẳn, xưng mẹ, gọi con ngọt xớt, quên tiệt luôn những thành kiến của bà với em trước đây.

Cưới xong, bố mẹ trên quê cũng dồn tiền mua cho bọn em 1 căn nhà trong khu đô thị mới. Mẹ chồng cứ giữ bọn em lại sống chung, còn nhà đó bà bàn để cho thuê kiếm lời. Nhưng em sẽ không sống chung với bà đâu. Người gì lật mặt như trở bàn tay thế sau này khó sống lắm, cứ ở xa xa ra cho dễ thở.

https://www.webtretho.com/forum/f4746/me-chong-bao-lan-dau-co-duoc-o-nha-to-vay-nhi-em-dap-vang-no-ngang-ngua-bep-cua-con-o-que-2875768/?utm_content=buffer0ca92&utm_medium=social&utm_source=facebook.com&utm_campaign=WebtrethoPage&fbclid=IwAR23b8ssIWtjOsLImaag-mZYnZTL_u8iLk039bys2svaMKC0z0mN-HzsHGk

Loading...
Loading...